Họ đang chờ tìm mối hàng để có thể kiếm được vài chục ngàn đồng cho mấy cuốc xe trong ngày
Trái ngược với sự nhộn nhịp ầm ĩ của một trong những ngôi chợ sầm uất nhất Huế là sự âm thầm lặng lẽ của những phu xe bên những chiếc xe đạp kềnh càng.
Kiếm được mối hàng không phải dễ. Khi du khách đến Huế có thể gặp xe đạp thồ ở chợ An Cựu. Mỗi ngày chỉ có thể kiếm được khoảng 20 ngàn. Có nhiều quý bà. Một buổi là được". Khi những ông-lão-xe-đạp-thồ không còn đủ gân cốt nữa thì chắc lớp con cháu chẳng ai chịu làm cái nghề cực nhọc này".
Để cho dễ quản lý. Nhưng cả tỉnh Thừa Thiên - Huế hiện giờ chỉ còn vài chục người làm nghề này. Đọc E-paper Ông Dương chờ khách Khi tầng lớp phát triển. Đợi ông chở chuyến hàng đi rồi quay về bến đậu bên hông chợ Đông Ba. Có nhiều đám cưới thuê xe đạp thồ chở hai họ. Xe đạp thồ chỉ tập kết ở chợ Đông Ba. Ông Thanh thì đạp xe thồ là công việc thường ngày và cũng là nếp khó bỏ.
So với những nghề khác thì nghề xe đạp thồ có thu nhập thấp nhất. Cho biết: "Nghiệp đoàn Xe đạp thồ chợ Đông Ba những năm trước lên đến gần 500 thành viên. Cũ kỹ. Nếu có nhiều hàng thì họ thuê xích lô. Nhiều lắm là 40 ngàn đồng.
Ông Thanh và những phu xe khác vẫn còn tốt. Cái nghề này chắc rồi phải giải nghệ vì không còn khách thuê. Cũng như ông Dương. Chợ Tây Lộc. Thuở ấy xe đẹp thì để chở khách.
Son phấn thơm tho thuê xe đạp thồ chở dạo phố. Bão bùng. Đúng như ông Dương nói. Chủ tịch Nghiệp đoàn Xe thồ chợ Đông Ba. Được gặp đồng nghiệp. Số phu xe như ông khá đông đảo. Phu xe đạp thồ có đủ mọi lứa tuổi. Có thâm niên vài chục năm chạy xe đạp thồ. Chung cuộc ông Trần Đình Dương (83 tuổi.
Chính nhờ nghề này mà ông nuôi được con cái lớn khôn. Những người hành nghề cũng rất đặc biệt. Những người còn gắn bó với cái nghề đặc biệt này giờ đa phần đã già. Ông Thanh và chuyến hàng ít ỏi trong ngày Đó là những chiếc xe có bánh to. Chai nước uống. Rong ruổi dặm trường khiến cho con người ông có nét gì na ná dân vùng biển quanh năm hứng chịu sự khắc nghiệt của nắng gió. Thu nhập cũng khá
Vớ họ đều ở độ tuổi từ 50 trở lên. Ông Dương kể. Hay chiếc xe đạp hợp nhất là cả một gia tài. Nhưng hiện chỉ còn lại lớp 50 người. Nên không bỏ được nghề. Ngày nào mà không đạp xe lại thấy thiếu thiếu cái gì đó. Lâu lâu tôi mới thấy một chiếc xe đạp thồ. Phía sau yên gác thêm tấm ván rộng khoảng 4 - 5 gang tay để có thể vừa chở người. Ông Nguyễn Văn Hối. Cũng có thể do phải kiếm sống nên vẫn cố bám trụ với cái nghề nhọc nhằn này.
Tôi đạp xe lâu năm nên ở chợ Đông Ba có nhiều bạn hàng quen. Nhiều người đã bỏ nghề để tìm những công việc khác. Họ rất ít khi ốm đau.
Với những phu xe như ông Dương. Gần như cả đời làm bạn với "con ngựa sắt".
Nếu chở một quãng đường xa thì cũng chỉ được một vài chuyến là cùng. Khác với trước đây. Những năm trước đây hàng hóa còn nhiều chứ hôm nay khan hiếm lắm.
20 năm trước. Ông Dương trầm tư cho biết. Vừa chở được những thứ hàng cồng kềnh; giỏ xe phía trước có áo mưa. Trong cơn mưa đầm đìa ở Cố đô vào những ngày đầu Thu.
Tuy bà ta chỉ trả vỏn vẹn 5 ngàn đồng nhưng ông vẫn vui vẻ. Các loại hình chuyên chở đương đại hơn ra đời thì nghề xe đạp thồ đang có nguy cơ mai một. Ông Thanh (69 tuổi. Và những vòng xe gắn với cuộc đời phu xe đạp thồ cũng đều đều như thế. Chụp ảnh. Đạp xe gần 7 cây số cũng chỉ kiếm được có 5 ngàn đồng thôi. Những lúc không có hàng thì chuyện vãn cũng thấy vui.
Tôi mới có dịp chuyện trò với ông. Đã gắn bó với nghề này rồi thì phải biết ưng đau khổ thôi chú à. Ở bất cứ phố thị nào. Trước đây. Dễ dàng nhận ra xe đạp thồ vì nó lạ mắt so với những chiếc xe thường ngày. Hàng hóa đa phần được chuyển vận bằng xích lô và xe honda nên lực lượng xe đạp thồ chỉ hoạt động từ 4 giờ sáng cho tới 1 giờ chiều.
Nên ai thuê gì thì chở nấy. Ông Dương là người cao tuổi nhất trong giới xe đạp thồ ở Huế hiện thời. Họ muốn giữ một chút gì rất Huế cho tương lai. Vì phu xe thồ không còn mấy người nên bây chừ nghiệp đoàn xe đạp thồ phải nhập vào nghiệp đoàn xe thồ (đốn là xe ôm).
Giờ chỉ chở hàng chứ rất ít khi chở người
Thùng hoa quả. Có thể họ muốn giữ lại cho Huế một nét đặc trưng riêng biệt.
Cứ ba rưỡi sáng là tôi đạp xe từ nhà lên Huế. Nhưng khi cảm thấy sự lỗi thời của hình thức tải này. Xe cũ để chở hàng. Ông Dương cho biết: "hiện nay người dân và cả những người buôn bán cũng ít thuê xe đạp thồ.
Có chăng lâu lâu một số người già hay khách du lịch thấy lạ mắt thì họ mới thuê chở. Thành phố Huế) tiếp lời: "hiện người ta ít đi xe đạp thồ nên chúng tôi cũng chỉ chạy hết buổi trưa rồi về nghỉ. Chúng tôi đến chợ Đông Ba để tìm gặp những phu xe kỳ cựu nơi đây.
Nhưng trước sự phát triển của các phương tiện chuyên chở khác. Chỉ cách đây vài mươi năm. Mà có lẽ cũng vì cái nghề luôn dùng cơ bắp mà đến giờ sức khỏe của ông Dương. Hèn chi giữa rừng người rộn rịch trên các phường phố Huế. Còn ít hàng và muốn đi nhanh thì có xe máy. Còn như tôi đây biết làm gì để kiếm cơm. Miễn không bỏ phí một ngày.
Họ thấy thương xót nên khi thì thuê chở bao gạo. Người Huế vốn thư thả. Những ngày mưa gió thì có khi không có hàng để chở. Như các ông nói. Người còn sức lực thì có thể kiếm được việc khác. Ở phường Phú Hiệp. Những người đến giờ vẫn còn gắn bó với nghề này đa phần là các bậc cao niên. Lau vội mồ hôi lăn dài trên má. Chính quyền nhập họ với nghiệp đoàn những người chạy xe ôm và chia thành từng tổ nhỏ.
Dù nó cực nhọc và tiền công chẳng được mấy". Nắng mưa gì cũng thế. Nhưng hiện giờ. Ông Dương tâm sự: "Nhà tôi ở cách Đông Ba gần 30 cây số. Lúc thì thuê chở hàng nhăng nhít đến các chợ lẻ trong đô thị”.
Ở huyện Quảng Điền) cũng có một bà buôn thúng bán mẹt thuê chở bao lá chuối đến chợ An Cựu. Mỗi tổ 4 -5 người. Sau khi đẩy xe quanh chợ mấy vòng. Quý cô mặc áo dài. Có ngày ông chở toàn khách là người đẹp đi chụp ảnh tại các điểm du lịch. Sáng đạp xe khoan thai lên chợ. Có được một chiếc xe đạp phụng hoàng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét