Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Phá cách Kỷ niệm chẳng thể nào quên với Đại tướng.

Hiện nay thì chẳng còn có thời cơ nào nữa

Kỷ niệm không thể nào quên với Đại tướng

Viết báo phải hiểu rõ mục tiêu, nhiệm vụ của cách mạng. Thật lòng lúc ấy tôi chỉ muốn ôm hôn vị tướng già như ôm hôn người cha kính yêu của tôi, nhưng tôi đã không dám. Thật vinh dự, may mắn cho tôi khi được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tôi ôm lấy bàn tay ấm áp của vị tướng huyền thoại. Tôi thấy giọng nói của ông nhẹ, đôi mắt sáng và vầng trán rộng nổi bật dưới lớp tóc trắng mà đã có người ví von “ngọn núi lửa dưới lớp tuyết trắng”.

Cha tôi cũng là quân nhân Cụ Hồ, là “lính của Tướng Giáp”, từng “nếm mật nằm gai, gan không núng trí không sờn” nhưng chưa có hạnh phúc, may mắn như tôi - được đến bên một tuấn kiệt bình dị gần như thế. Hôm ấy, tuồng như Đại tướng rất vui. Phút giao cảm thật diệu kỳ. Đó là vào ngày đầu xuân năm 1999 tại Quân khu 7, khi Đại tướng đến thăm, chúc Tết cán bộ chiến sĩ.

Bác ơi!. Tôi cùng một số đồng quả báo Công an TP. Chúng tôi xin phép đến chúc sức khỏe của bác. “Suốt mấy hôm rày đau đưa Đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa”. Bác cười hiền dặn dò: “Phóng viên nữ là cực lắm đấy, nhưng phải chịu khó dạy bảo con cái học hành và phải biết gìn giữ sức khỏe mới trụ với nghề được”. Sự e sợ ngay thức thì tan biến khi Đại tướng nở nụ cười tươi, thật nhân đức, mời chúng tôi ngồi xuống bên.

Nhà báo phải biết lắng nghe, hiểu rộng và tỉnh táo, nông nổi là đi lệch vấn đề, hiểm cho xã hội. Phóng viên Báo CATP cùng các tướng soái quân đội chụp ảnh lưu niệm với Đại tướng Võ Nguyên Giáp đầu xuân 1999 (tác giả bìa trái)   có nhẽ tôi là phóng viên nữ độc nhất vô nhị trong đoàn nên được bác Văn quan tâm nhiều hơn.

Mấy hôm nay, trời cũng mưa thật nhiều, mưa như trút nước và sao thế hệ nghẹn ngào, tiếc thương vô biên khi hay tin vị tướng kiệt xuất của dân tộc, của quần chúng yêu chuộng hòa bình trên thế giới đã đi xa.

Tôi đã bỏ lỡ thời cơ được tỏ tình cảm đối với bác. Hồ Chí Minh từng viết về mảng quân đội được dự. Ông bắt đầu bằng những cử chỉ thân thiện để chúng tôi khỏi lúng túng và bắt tay từng đứa. Tôi khoe: “Cha con cũng là lính Cụ Hồ đó bác ạ”. Qua những lời kể của đời ông cha, qua lịch sử, tôi kiêu hãnh trong thời đại Hồ Chí Minh dân tộc Việt Nam có một vị tướng tài hoa mặc cả thế giới phải cảm phục.

Sau khi anh Trần Trọng Đạt (cùng công tác tại Báo CATP) thay mặt anh em chúc mừng Đại tướng, ông ngợi khen Báo CATP kiêu dũng chống thụ động, có nhiều bài viết tốt về đương đầu chống diễn biến hòa bình và ôn tồn nhắc nhở: “Cây viết, trang giấy phải là khí giới sắc bén của nhà báo.

Với một tẹo e sợ, chúng tôi đến bên Đại tướng. Phải để ý bảo vệ chủ quyền, biển đảo, an ninh quốc gia”. Nâng niu tấm ảnh mới hôm nào được chụp với bác, tôi sững sờ. Từ lâu, tấm ảnh ấy là niềm kiêu hãnh, là kỷ vật đối với tôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét