Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Những lạ lẫm vần thơ 'chạm tới tâm hồn' của phó giám đốc Sở bị lũ cuốn  - VnExpress.

Ông Nguyễn Tài Dũng, phó giám đốc Sở Công thương Nghệ An bị lũ cuốn trôi khi trên đường đi cứu trợ bà con vùng lũ.

Nhưng thơ ông Dũng có thể chạm tới xúc cảm của độc giả. Thơ ông Dũng có nhiều dạng, loại làm chơi cũng có, loại thơ vui cũng có và nhất là có cả thơ tình. # Được đúng nhất nét tài giỏi cả ông.

Buồn!" Mỗi nhà thơ dù vô tình hay cố tình thì cũng đều có những tuyên ngôn thi ca của mình.

Hoàng Long  tổng hợp     san sớt bài viết của bạn về các vấn đề đời sống, xã hội tại đây. Ngoại giả ông Dũng cũng làm nhiều thơ tặng vợ.

Xem thêm:  Bài thơ chung cục của phó giám đốc sở Nghệ An bị lũ cuốn/Cuộc sống giản dị của phó giám đốc sở bị lũ cuốn qua ảnh. " Hay bài thơ rút cuộc của ông. Tết đến xuân về thêm nhức xương Cái vụ tiền thưởng với lương hướng Long lanh đôi mắt, viên chức đợi Đỏng đảnh làm duyên sếp bảo "chờ!" Hay bài thơ vịnh về chính mình: "Cũng đã sáu năm làm Phó Ty Hơn năm chục tuổi vẫn còn nhi Họp ngày hai bận, công văn khoán Tối tối buồn buồn lại lên Phây (Facebook)" Thơ của ông vừa chính trực, thực bụng nhưng cũng rất dí dỏm.

Ngoài những bài thơ về xúc cảm, tâm trạng cá nhân chủ nghĩa, ông Dũng cũng sáng tác nhiều về công việc và những người nhà của ông. "Nhớ mùa thu năm ấy Em nói lời chia tay Lá vàng như dừng lại Chẳng rơi dù heo may. Họ buồn đau khi mất đi một người anh, người bạn, người chú chứ không phải một ông phó giám đốc sở. Vào ngày 8/3, ông có bài thơ: "Năm nay mồng tám xa nhà Mẹ cu chẳng có hoa mà chơi mô! Đừng buồn đựng giận tui he Có gì bà cứ đi vào đi ra" Hay bài thơ tặng cho đứa cháu nhỏ: “Hôm nay Sóc về ngoại Nhà vắng vắng làm sao Bà cũng không phim ảnh Chỉ dạo cùng quýt, bông Dim ( nick của ông Dũng) đau vai và gáy Sân bóng chẳng thèm chơi! Chờ đến mai thứ bảy Phượt cái cho đã đời!” Ông Dũng cũng có bài thơ vui về công việc của mình: "Văn phòng không rượu cũng không hoa Toàn computer với trai già Việc nhiều chất đống, lương thì thấp Khắc khoải bàng hoàng Tết với ta! Tết đến xuân về thêm nhức xương Cái vụ tiền thưởng với tiền lương Thưởng, lương, lo lắng chi thêm mệt Về nhà xin mẹ, thấy mà thương.

Trong bài thơ mở hàng mẹ, ông viết: "Sáng nay mồng sáu tháng giêng Nhâm Thìn năm chẵn mẹ mình tám mươi Mắt xâu chỉ, tóc ánh kim Tai thì hơi lảng, nhác (lười) nghe ấy mà Vẫn vườn rau, ao cá, nuôi gà Vẫn có trứng cho Liên, cho Tuấn, cho Hoà. Thành thử, khi biết tin ông ra đi, bạn bè đồng nghiệp đã khôn cùng tiếc thương.

"Tớ chỉ dừng trên những vần thơ thôi Ngỡ mọi thứ trên đời đã cũ mèm hết cả Nào ai hay trong tình muôn thủa Vẫn giống nhau ở một điểm vẩn vơ. "Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy, Là tiếng cháu khóc nhè và tiếng vợ à ơi! Cảm ơn người cho ta nghị lực Để vươn lên trong cuộc vơi đầy Ước gì trời đất ấm lên Để cho con cháu say men đất trời!" Ở Việt Nam, nhiều cán bộ cũng làm thơ, nhưng đa phần thơ của họ nửa hò vè, nửa văn vần đọc rất khó vào.

Cộng đồng tiếc thương một vị lãnh đạo nào giản dị, gần gụi và vì dân. Số lượng thơ tình của ông không nhiều so với các loại thơ kia nhưng đây mới chính là những bài thơ hay nhất, trình diễn.

Đây có lẽ chính là tuyên ngôn về thi ca của ông, buồn hay có tâm trạng thì mới làm thơ. Con tằm rút ruột còn tơ Cụ nay kể chuyện bằng thơ bằng vè Một thời tuổi xanh vì con chữ Cô giáo trường làng nay hoá thơ Tám mươi tuổi vẫn khang kiện sớm khuya vui vầy cùng làng xóm Mong cho hồng quân xoay vần Mình làm yến lão bảy mươi - cụ còn!" Ông Dũng ra đi khi mới 51 tuổi, mong ước đến tuổi 70 vẫn còn được thờ phụng đích mẫu của ông đã chẳng thể thành hiện thực.

Nhưng ít người biết ông Dũng còn là một người mê thơ và cũng thích làm thơ. Bởi ông nói thật, xúc cảm của ông là thật, chứ làm thơ mà phải lên gân lên cốt để nói toàn những thứ đâu đâu thì không thể chạm được vào cảm xúc. Buồn vốn là đặc trưng của thi sĩ xưa nay nhưng một ông phó giám đốc Sở trải lòng mình như vậy thì không phải là dễ gặp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét