Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Chụp ảnh đời xu hướng thường Đại tướng.

Hơn 20 phút sau, Đại tướng ra đứng ở bancông, người mặc chiếc áo len ngắn tay

Chụp ảnh đời thường Đại tướng

´ Trong đời làm báo, anh đã gặp và chụp Đại tướng bao nhiêu lần? Kỷ niệm nào khiến anh nhớ nhất? - Chỉ 3 lần, nhưng đều ghi dấu ấn trong tôi.

Hướng ống kính chen qua một rèm lá cây, tôi ghi lại được giây lát suy tư của ông. Bỗng nhiên Đại tướng cười! Mừng quá, tôi định bước ra thì chợt thấy một bé trai chừng bốn tuổi đạp xe chạy tới. Có lẽ đây cũng là nhuận ảnh lớn nhất nghề báo của tôi, nhưng quan yếu hơn cả là tôi đã ghi lại được những chốc lát đời thường rất thật nhất của một vị tướng tài giỏi.

Tôi nghĩ hình ảnh Đại tướng cười hiền hậu bên đứa cháu, hay thảnh thơi. Nghe đại tá nói mà lòng tôi như chùng xuống bởi được vào đây thật không dễ chút nào. Một giây lát hiếm hoi để có được ảnh vị tướng trong vai người ông tuổi ngoài tám mươi.

Ông không giải đáp mà chỉ cười. Và tôi tiếp ghi lại những giây phút bình thường của một vị danh tướng. Sau khi chụp Đại tướng chuyện trò, tôi xin phép được chụp Đại tướng trong trang phục thông thường. Chính phong cách giản dị hòa nhã cùng cách ứng xử của Đại tướng mà trước khi vào chụp tôi đã tìm hiểu, tôi tin rằng với một tư cách lớn như vậy, ông sẽ không giận và khó chịu khi tôi cố tình chụp lén ông.

Không thể bỏ lỡ dịp này, tôi ra sức thuyết phục đại tá Huân. Tôi rất hạnh phúc khi được chụp chung với Đại tướng. Các ảnh luôn được trân trọng trên các mặt báo là do tiếng tăm và tư cách Đại tướng đã nâng cao giá trị bức ảnh. ´ Xem nhiều hình ảnh của các nhà báo, nhà nhiếp ảnh VN chụp Đại tướng, cảm giác Đại tướng rất giản dị, hòa nhã và tạo điều kiện cho các tay máy tác nghiệp.

Thật may, rốt cuộc tôi cũng có nhịp. Ảnh: Duy Anh. Đại tá Trịnh Nguyên Huân - thư ký của ông - thầm thì vào tai tôi: “Đại tướng không thích mặc thường phục chụp ảnh”.

Anh nghĩ gì về điều đó? - Nhận định của anh không sai. Tôi quyết định bước ra vì biết ông đang vui và kiên cố một vị tướng cao minh như ông không bao giờ chấp nhặt, chú ý chuyện này. Nhưng chỉ 3 phút sau, bà quay lại xin đổi ảnh, cứ sắp 6 ảnh cạnh nhau rồi so qua đổi lại.

Cầm lòng không được, tôi biếu bà luôn 3 ảnh còn lại. Thấy tôi năn nỉ quá, ông xiêu lòng và bảo tôi phải tìm cách. Tháng 11. Sẵn ảnh cũ chưa dùng còn sót lại (6 ảnh nhỏ khổ 10 x 15 cm), tôi đưa cho bà chọn.

Đại tướng xuất hiện, rất nghiêm chỉnh với bộ binh phục cùng quân hàm, quân hiệu trên vai. Năm 1992, tôi được giải ảnh báo chí toàn quốc, ra lãnh giải tại Hội báo xuân Quý Mùi và Đại tướng cũng đến dự. Chụp lén từ xa, vì sắp đến giờ Đại tướng xuống đọc sách dưới sân vườn nhà.

Tôi xuống vườn cây, lắp ống kính tele và hồi hộp chờ. Ngồi đọc sách bên vườn cây được phổ quát ra thế giới là điều tốt đẹp cho tổ quốc yêu hòa bình của tôi.

1993, tôi có chuyến công tác dài ngày ở Hà Nội với nhiệm vụ duy nhất: Chụp ảnh “Ngày thường của một Đại tướng” (bấy giờ Duy Anh là phóng viên Báo Tuổi Trẻ). Bà cứ cầm lấy tay tôi cảm ơn rối rít. Năm 2000, một nhà báo của tờ New York Times (Mỹ) tìm đến tôi. Sau nhiều lần tìm các mối quan hệ để tiếp cận chụp ảnh Đại tướng song không thành, tôi vẫn quyết chờ. Tôi nhớ mãi nét mặt mừng rỡ khi bà thấy ảnh Đại tướng do tôi chụp đúng với nghĩa “đời thường”.

May mắn đã đến với tôi khi ông cười thật hồn nhiên vui đùa với đứa cháu trai. Nhưng gần như rất ít, nếu không muốn nói là không có những bức ảnh chụp Đại tướng đích thực trở nên tác phẩm nghệ thuật làm rung động mãnh liệt người xem.

Bà lấy 3 ảnh. Có nhẽ sự vĩ đại của một danh tướng huyền thoại, cùng sự mến mộ tột bậc mọi người, trong đó có tôi đã làm cho tôi hồi hộp.

Thế ra ông cười với đứa cháu, rồi ông cầm cuốn sách và xuống vườn nhà. Bà đã phỏng vấn Đại tướng tại Hà Nội và đi tìm ảnh ngày thường của ông để minh họa cho bài viết. Đại tướng Võ Nguyên Giáp và cháu nội Võ Thành Trung tại nhà riêng của ông năm 1993. 20 năm qua, tôi giữ những bức ảnh này như một kỷ vật nghề báo và cứ tiếc mãi sao hôm đó không chụp nhiều nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét