Tuy nhiên, trước những diễn biến phức tạp trong khu vực thời gian qua nhiều khả năng Nhật Bản sẽ xúc tiến ATD-X thành một chương trình phát triển tiêm kích đời 5 nghiêm trang
Với tiềm lực hùng mạnh của Nhật Bản nhiều khả năng ATD-X sẽ là một tiêm kích đời 5 xuất sắc, một tiêm kích đầy thách thức với các đối thủ trong khu vực, đặc biệt, ATD-X hoàn toàn có thể ăn đứt J-20 và J-31 của Trung Quốc.
Một lực lượng không quân mạnh không thể thiếu tiêm kích đời 5. Các bức ảnh chụp J-20 được công bố cho thấy phi cơ có chiều dài khoảng 23m, sải cánh khoảng 14m, khối lượng cất cánh dự kiến khoảng 34-36 tấn. Một số nguồn tin cho biết, sự phát triển của ATD-X có sự dự viện trợ của Lockheed Martin. ONI xếp hạng J-20 vào loại tàu bay thế hệ 4+, dự kiến sẽ đi vào phục vụ khoảng năm 2017.
Nhưng các nhà phân tách quốc phòng nhận định tính khả thi của dự án FGFA cao hơn nhiều so với J-20 của Trung Quốc. Hai nước đã ký kết thỏa thuận hợp tác phát triển tiêm kích thế hệ 5 trong chương trình KF-X/IF-X. Theo các thông tin sơ bộ ban sơ J-20 được trang bị hệ thống “fly-by-wire” số hoàn toàn, hệ thống kiểm soát nhiên liệu kỹ thuật số cho động cơ, hệ thống điện tử hàng không tiền tiến.
Dự án kỳ vọng sẽ phát triển khoảng 250 chiếc tiêm kích cho cả Không quân Hàn Quốc và Indonesia.
Tháng 3/2013, Hàn Quốc tuyên bố rút khỏi dự án do không đủ chi phí nhưng Indonesia tuyên bố họ vẫn tiếp kiến cuộc chơi đầy mạo hiểm này.
Mẫu thí nghiệm cũng sẽ được trang bị khả năng ứng phó điện tử ECM và hỗ trợ điện tử ESM toàn diện. Thực tại thì những chương trình phát triển tiêm kích thế hệ 5 là những chương trình đốt tiền không thương tiếc mà chỉ có những nhà nước có tiềm lực tài chính hùng hậu cùng nền móng khoa học kỹ thuật hàng không chắc chắn mới có thể tiến hành được.
Tỷ lệ góp vốn cũng như chia sẽ quyền sở hữu trí não là 50-50. Đơn cử chương trình phát triển tiêm kích thế hệ 5 F-22 của Mỹ đã tiêu tốn tới 70 tỷ USD tổn phí phát triển, chương trình phát triển F-35 tuy chưa có thống kê rút cục nhưng phí phát triển cũng không dưới 50 tỷ USD.
Tiêm kích đời 5 đã và đang dần trở nên khí giới mang tầm chiến lược đối với bất kỳ quốc gia nào muốn “xưng hùng xưng bá” với thế giới. J-20 là một thiết kế chắp vá của Trung Quốc. Chương trình FGFA được đánh giá là một sự tuyển lựa khôn ngoan của New Dehli trong bối cảnh họ chưa đủ tiềm lực cả về tài chính lẫn công nghệ để tự phát triển tiêm kích thế hệ 5.
Đặc biệt, giữa hai nước tồn tại khá nhiều mẫu thuẫn về tranh chấp bờ cõi và các vấn đề trong lịch sử. Số lượng sản xuất dự định cho chương trình khoảng 500 chiếc trong đó Không quân Nga sẽ sử dụng khoảng 250 chiếc và Ấn Độ khoảng 214 chiếc và một số chiếc sẽ được xuất khẩu. Quốc gia thứ 2 ở châu Á phát động chương trình tiêm kích thế hệ 5 là Ấn Độ. 000 chiếc trong đó số lượng xuất khẩu khoảng 400 chiếc.
Sukhoi dự đoán thị trường cho FGFA khoảng hơn 1. Đến nay ít nhất có 2 mẫu thể nghiệm J-20 đã được sản xuất, tiêm kích này đang sang khá nhiều thí nghiệm khác nhau từ động cơ, hệ thống điện tử, khoang khí giới bên trong thân.
Mặc dầu so với J-20 của Trung Quốc chương trình FGFA có xuất phát điểm khá muộn, chuyến bay trước hết của tiêm kích này dự định diễn ra trong năm 2014 muộn hơn đến 4 năm so với J-20. Một số nguồn tin Trung Quốc cho rằng, J-20 dùng động cơ WS-15 do họ tự sinh sản. Nhật Bản đang âm thầm phát triển một mẫu thể nghiệm tiêm kích tàng hình thế hệ 5 có tên gọi là ATD-X.
Máy bay sẽ được trang bị hệ thống điện tử rất đương đại bao gồm radar quét mạng pha điện tử chủ động, radar AESA, hệ thống cảm biến đa chức năng RF. Theo các tài liệu của Văn phòng tình báo hải quân Mỹ (ONI), chương trình phát triển máy bay J-20 của Trung Quốc được đề xướng vào năm 1997. Mặc dầu bản thân J-20 là một thiết kế chắp vá từ chương trình thí điểm tiêm kích đời 5 MiG-1.
Tuy nhiên, kết quả của các cuộc thể nghiệm này được bảo mật rất chặt chẻ, ngoại trừ những hình ảnh thể nghiệm được đăng trên một số diễn đàn quốc phòng Trung Quốc còn kết quả ra sao thì hoàn toàn không được ban bố. Tuệ Minh (Theo Sea Times). Hàn Quốc và Indonesia cũng đã thổ lộ tham vọng của mình trong cuộc chơi tiêm kích đời 5. Sức mạnh của tiêm kích đời 5 là nhờ vào khả năng tàng hình trước các biện pháp trinh sát viên điện từ, khả năng siêu cơ động nhờ vào động cơ kiểm soát vector lực đẩy, khả năng hành trình siêu tốc mà không cần sử dụng buồng đốt 2 lần cùng với hệ thống điện tử hàng không tối tân.
Mẫu thí điểm sẽ được trang bị hệ thống kiểm soát bay fly-by-wire quang học, thay đời thống cáp thường nhật bằng cáp quang. Tuy nhiên, New Delhi không độc lập phát triển chương trình này mà cộng tác cùng với Nga. 44 của Nga và một số nét từ tiêm kích F-22 của Mỹ nhưng không thể phủ nhận rằng nền công nghiệp hàng không vũ trụ Trung Quốc đã có những tiến bộ vượt bậc. Phần nhiều hệ thống khí giới trên tiêm kích cũng do Ấn Độ tự sản xuất.
Thiết khí động học của FGFA đến nay vẫn chưa được ban bố nhưng nhiều khả năng sẽ na ná PAK FA T-50 với khoảng 30% thiết kế sẽ được đổi thay. Ấn Độ sẽ đưa vào chương trình này một số công nghệ riêng do họ phát triển để tạo nên sự khác biệt so với tiêm kích của Nga.
Tuy nhiên, điều này lại khá mâu thuẫn với các ít kêu ca về chất lượng động cơ nội địa WS-10A do Trung Quốc sinh sản trang bị trên tiêm kích J-10 và J-11B. Thiết kế này làm tăng tốc độ xữ lý tín hiệu, an toàn hơn trước các biện pháp ứng phó điện tử của đối phương. Ban sơ sự phát triển của ATD-X chỉ là để thử nghiệm xem Nhật Bản có đủ khả năng để phát triển các công nghệ cho tiêm kích đời 5 hay không.
Mẫu ATD-X sẽ được trang bị 2 động cơ kiểm soát vector lực đẩy 3D IHI XF5-1, với lực đẩy thô là 49,03kN, lực đẩy có đốt sau là 98,07kN mỗi chiếc do Kawasaki phát triển, vector lực đẩy sẽ được kiểm soát bởi 3 cánh lái trên mỗi vòi phun của động cơ.
Sự vào cuộc của Nhật Bản đã làm cho cuộc đua phát triển tiêm kích thế hệ 5 trở nên ác liệt hơn.
Ngoài J-20, Trung Quốc còn một chương trình phát triển tiêm kích đời 5 khác là J-31 do tập đoàn chế tác phi cơ Thẩm Dương phát triển. Với sức mạnh ghê gớm của nó nên các quốc gia có tiềm lực tài chính dồi dào không tiếc tiền đầu tư phát triển tiêm kích thế hệ 5 hòng nắm lấy lợi thế chiến lược trước những đối thủ tiềm ẩn.
Chương trình được phát triển bởi Viện nghiên cứu kỹ thuật quốc phòng TRDI, Tập đoàn Mitsubishi Heavy Industries được giao nhiệm vụ sinh sản mẫu thử nghiệm này. Viện thiết kế CAC/611 và SAC/601 được giao nhiệm vụ thiết kế một máy bay hai động cơ có khả năng tàng hình để cạnh tranh với F-22 Raptor của Mỹ và được giới quân sự Trung Quốc đặt biệt danh là J-20 Raptor Killer (kẻ tiêu diệt chim ăn thịt).
Tóm lại, tiêm kích đời 5 chỉ là cuộc chơi giữa những gã nhà giàu mà thôi. FGFA sẽ sử dụng chung radar, động cơ cùng một số hệ thống phụ trợ khác tương tự T-50, trong khi phần nhiều phần mềm điều khiển trên tiêm kích do Ấn Độ phát triển. Dự kiến, nếu các phát triển diễn ra suôn sẽ nhiều khả năng tiêm kích thế hệ 5 J-20 sẽ đi vào phục vụ trong tuổi 2017-2019.
Các chuyên gia quân sự trên thế giới nhận định, J-31 là một bản sao của F-35 được thiết kế với vai trò rưa rứa. Tại châu Á, Trung Quốc được xem là quốc gia trước nhất khởi xướng chương trình phát triển tiêm kích đời 5, họ trở nên nhà nước thứ 3 trên thế giới sau Mỹ và Nga phát triển tiêm kích thế hệ 5.
Với tiềm lực tài chính hùng mạnh cùng nền móng khoa học kỹ thuật hàng đầu thế giới vững chắc Nhật Bản không muốn đừng ngoài cuộc chơi trong phát triển tiêm kích thế hệ 5. Đơn cử như máy bay ném bom chiến lược tàng hình B-2 Spirit của Mỹ có thể đột nhập màng lưới phòng không của Serbia trong chiến tranh Kosovo năm 1999 hay chiến tranh Iraq năm 2003 để tiến hành đánh phá như đi vào chốn không người.
Tiêm kích này được trang bị radar quét mạng pha điện tử chủ động, radar AESA Type 1475/KLJ5 do Trung Quốc sản xuất, thông báo về loại radar này gần như không có, và người ta cũng chưa rỏ loại radar này đã sẳn sàng hoạt động hay chưa. Dự kiến tiêm kích FGFA sẽ đi vào sinh sản loạt từ năm 2022.
Trước sự phát triển rầm rộ của các chương trình tiêm kích đời 5 tại châu Á, đặc biệt là sự ra đời của 2 mẫu thử nghiệm tiêm kích đời 5 khác nhau của Trung Quốc đã tác động rất lớn đến Nhật Bản.
Một vấn đề khác đang gây tranh biện là động cơ trang bị cho tiêm kích J-20. Thân hình to lớn cho phép máy bay có tầm bay và tải trọng vũ khi lớn hơn so với F-22 và PAK F/A T-50. Chương trình FGFA sẽ được phát triển dựa trên chương trình tiêm kích thế hệ 5 PAK FA T-50 của Nga như vậy nó sẽ được thừa hưởng rất nhiều thành quả công nghệ từ sự phát triển của T-50.
Trung Quốc đang học theo Mỹ để phát triển đồng thời 2 chương trình tiêm kích đời 5, trong đó J-20 có vai trò tương tự F-22 là một tiêm kích chiếm ưu thế trên không, còn J-31 là một tiêm kích đa năng như F-35.
Nhờ những khả năng đó làm cho tiêm kích đời 5 có một sức mạnh tác chiến khôn cùng lớn, được giới thiệu là có thể đột nhập mạng lưới phòng không đối phương và tung ra những đòn tiến công gây thiệt hại không thể hài lòng được. Mẫu thể nghiệm ATD-X đã sang trọng các thí điểm sơ bộ trên mặt đất.
Tuy nhiên, tuồng như đây là một cuộc chơi quá sức đối với 2 nhà nước này. Tuy nhiên với một thân hình dài cùng với hai cánh mũi sẽ là một thách thức trong việc tàng hình của chống chọi cơ này. Mẫu thể nghiệm tiêm kích đời 5 J-20 có chuyến bay đầu tiên vào tháng 1/2011 đã khiến thế giới bất ngờ về sự phát triển của công nghiệp hàng chứ Quốc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét